NgocVu___aNh.nG0^”K__0nLiNE’s blog
NgocVu___aNh.nG0^”K__0nLiNE’s blog
 
 
Leave Out All The Rest
Posted on December 8th, 2008 at 9:37 am by xxl and tagged

CliCk To Listen

I dreamed I was missing, you were so scared
But no one would listen, ’cause no one else cared
After my dreaming, I woke with this fear
What am I leaving when I’m done here?

So if you’re asking me, I want you to know

When my time comes, forget the wrong that I’ve done
Help me leave behind some reasons to be missed
Don’t resent me, and when you’re feeling empty
Keep me in your memory, leave out all the rest

Leave out all the rest, don’t be afraid
I’ve taken my beating, I’ve shared what I made
I’m strong on the surface, not all the way through
I’ve never been perfect, but neither have you

So if you’re asking me, I want you to know

When my time comes, forget the wrong that I’ve done
Help me leave behind some reasons to be missed
Don’t resent me, and when you’re feeling empty
Keep me in your memory, leave out all the rest
Leave out all the rest

Forgetting all the hurt inside you’ve learned to hide so well
Pretending someone else can come and save me from myself
I can’t be who you are

Apologize
Posted on December 8th, 2008 at 9:37 am by xxl and tagged

CliCk To Listen

I’m holding on your rope
Got me ten feet off the ground
And I’m hearing what you say
But I just can’t make a sound
You tell me that you need me
Then you go and cut me down
But wait
You tell me that you’re sorry
Didn’t think I’d turn around and say..

That it’s too late to apologize, it’s too late
I said it’s too late to apologize, it’s too late

I’d take another chance, take a fall, take a shot for you
And I need you like a heart needs a beat
(But that’s nothing new)
Yeah yeah

I loved you with a fire red, now it’s turning blue
And you say
Sorry like an angel, heavens not the same with you
But I’m afraid

It’s too late to apologize, it’s too late
I said it’s too late to apologize, it’s too late
Woahooo woah

It’s too late to apologize, it’s too late
I said it’s too late to apologize, it’s too late
I said it’s too late to apologize, yeah yeah
I said it’s too late to apologize, yeah

I’m holding on your rope
Got me ten feet off the ground

When You Believe
Posted on December 8th, 2008 at 9:35 am by xxl and tagged

CliCk To Listen

Many nights we pray
With no proof anyone could hear
In our heart’s a hopeful song
We barely understood
Now we are not afraid
Although we know there’s much to fear
We were moving mountains long before we knew we could

There can be miracles, when you believe
Though hope frail, it’s hard to kill
Who knows what miracles you can achieve
When you believe
Somehow you will…
You will when you believe

Easy to despair,
When all you hear is fear and lies
Easy just to run and hide,
Too frightened to begin
But if we dare to dare
Don’t wait for answers from the skies
Each of us can look inside
And hear this song within

There can be miracles, when you believe

Though hope frail, it’s hard to kill
Who knows what miracles you can achieve
When you believe
Somehow you will…
You will when you believe

They don’t always happen when you ask
And it’s easy to give in to your fear
But when you’re blinded by your faith
Can’t see your way clear through the rain
A small but still resilient voice,
Says hope is very near

(There can be miracles, when you believe)
Though hope is frail, it’s hard to kill
Who knows what miracles you can achieve
When you believe
Somehow you will…
(Now you will)
And now you will
You will when you believe

You will when you believe.

If You’re Not The One
Posted on December 8th, 2008 at 9:28 am by xxl and tagged

If You’re Not The One lyrics

If you’re not the one then why does my soul feel glad today?
If you’re not the one then why does my hand fit yours this way?
If you are not mine then why does your heart return my call
If you are not mine would I have the strength to stand at all

I never know what the future brings
But I know you are here with me now
We’ll make it through
And I hope you are the one I share my life with

I don’t want to run away but I can’t take it, I don’t understand
If I’m not made for you then why does my heart tell me that I am?
Is there any way that I can stay in your arms?

If I don’t need you then why am I crying on my bed?
If I don’t need you then why does your name resound in my head?
If you’re not for me then why does this distance maim my life?
If you’re not for me then why do I dream of you as my wife?

I don’t know why you’re so far away
But I know that this much is true
We’ll make it through
And I hope you are the one I share my life with
And I wish that you could be the one I die with
And I pray in you’re the one I build my home with
I hope I love you all my life

I don’t want to run away but I can’t take it, I don’t understand
If I’m not made for you then why does my heart tell me that I am
Is there any way that I can stay in your arms?

‘Cause I miss you, body and soul so strong that it takes my breath away
And I breathe you into my heart and pray for the strength to stand today
‘Cause I love you, whether it’s wrong or right
And though I can’t be with you tonight
And know my heart is by your side

I don’t want to run away but I can’t take it, I don’t understand
If I’m not made for you then why does my heart tell me that I am
Is there any way that I can stay in your arms?

Click To Listen..Music

CeEi^ cA^“u Chu*0*†. mAu“ †0?
Posted on December 8th, 2008 at 9:07 am by xxl and

Tận cuối năm 10, tui vẫn không từ bỏ được thói quen chơi cầu trượt vào mỗi ngày Chủ nhật, hằng tuần. Mà phải đúng cây cầu trượt màu đỏ nằm kế khóm hoa hướng dương vàng rực trong công viên thì tui mới chịu.

Tui hay tranh thủ ra đó vào mỗi sáng sớm, để không một đứa trẻ hay một cô bạn cùng lớp trông thấy cảnh một thằng con trai cao lều nghều đang thích thú trượt trên một khúc cầu nhỏ xíu xiu, hệt như một đứa trẻ. Ba mẹ hay càu nhàu vì sở thích kì quặc của tui. Cũng chẳng có gì để giải thích. Chỉ đơn giản là tui thấy … bình yên. Cái cảm giác được trượt trên cầu khiến tui có thể quên hết mọi thứ, kể cả những chuyện buồn, thậm chí là rất rất buồn. Chính Nhỏ N đã chỉ tui điều đó.

Nhỏ N là bạn thân suốt 4 năm cấp hai và thêm 3 năm cấp ba, và có thể còn hơn thế. Nếu tui không bị chối từ. Mỗi lúc nhớ về bó hoa ly ngớ ngẩn và gương mặt đỏ bừng của Nhỏ N lúc tui nhắm tịt hai mắt lại và thốt ra năm từ quan trọng nhất đời ( tính tới lúc đó): ” Nhỏ N ơi, tao thích mày”, tui lại đập đầu xuống gối đúng 20 lần vì ăn năn, hối hận.

Nhỏ N là lớp trưởng, lại là hot girl, là Idol của ti tỉ những tên ngớ ngẩn trong lớp, trong trường và thậm chí là trường khác. Tui, một thằng con trai mười bảy tuổi, học tàng tàng, không ” đẹp giai”, không sành điệu và lại càng không mấy cá tính. Chẳng có lý do gì để Nhỏ N mềm lòng và gật đầu cái rụp trước những lời lắp bắp của tui. À, cũng hơi tự hào một chút, Nhỏ N chơi Thân với tui, chỉ vì tui thật thà và biết làm… nước chấm ốc luộc.

Hàng ngàn vệ tinh vây xung quanh Nhỏ N, không một tên nào nắm được sở thích dân dã của nàng bằng tui: Nàng mê ăn ốc luộc khủng khiếp.Tất nhiên, chẳng dại gì mà tui la làng lên cho mấy tên bạn kia biết. Đó là bí mật của riêng tui.Và từ đó, tui quyết tâm hạ gục Nhỏ N, cô bạn Thân nhất của tui, bằng sở trường rất độc: Pha nước chấm ốc. Hàng tuần, tui hẹn Nhỏ N tới nhà học nhóm. Mà thực chất là rủ rê Nhỏ N ngồi chung mâm ốc luộc dậy mùi… mắm với tui.

Tui thích cái cảm giác nhìn Nhỏ N giản dị tuột dép và ngồi bệt xuống đất hít hà mùi thơm cay xé từ mấy trái ớt đỏ. Ngược lại, Nhỏ N hay lôi tui ra công viên gần nhà để chơi cầu trượt. Cây cầu màu đỏ ngày xưa Nhỏ N vẫn chơi suốt. Riết, tui đâm quen. Tuần nào không ra thăm cây cầu trượt ấy một lần là tui bứt rứt không chịu được. Nhưng kể từ ngày tui trót dại thốt ra năm từ ngu xuẩn ấy, Nhỏ N đã bỏ mặc tôi, lờ lớ lơ tui, và tạm biệt luôn cả cây cầu trượt. Buồn!

***

Sáng nay tui đi học, dù đã cố làm mặt lạnh băng nhưng tui vẫn không ngăn mình liếc về phía Nhỏ N trung bình chừng 3 lần 1 phút. Lúc thì tôi thấy Nhỏ N đang chu mỏ mút chùn chụt hạt ô mai. Lúc tui lại thấy Nhỏ N đang đăm chiêu nhìn qua ô cửa sổ. Có lúc tui lại thấy cô bạn lúc la lúc lắc bím tóc loăn quăn ánh đỏ của mình.

Một tuần, hai tuần…cứ thế trôi qua. Tui yên bình nhấm nháp nỗi buồn. Cho tới một ngày, tui bất chợt nhận được… thư tỏ tình của Khanh. Và cuộc sống yên bình lại một lần nữa bị đảo lộn. Một chút bất ngờ. Một chút Nhỏ N hoan. Và cả một chút tự kiêu. Vì Khanh chính là cô bạn Thân nhất của Nhỏ N, người đã quay lưng bỏ đi khi tui dũng cảm bộc lộ tình cảm.

Gấp gọn “lá thư tình” trong tay, tui tự nhủ:”Nhỏ N ơi, rồi đây mày sẽ phải… hối tiếc.”

Những ngày sau đó, tui tự cho phép mình lấy trộm một ít keo xịt tóc của ba, một chút nước hoa của ông anh trai yêu quý và tôi đến lớp trễ hơn mọi ngày. Tui thích cái cảm giác có một ai đó trong lớp đang mong ngóng được nhìn thấy mình, được gặp mình và lo lắng đến thót tim nếu mình đi học trễ. Nhưng Khanh… không lo, không mong và càng không tỏ ra thiết tha gì với tui hết ráo. Giờ ra chơi, Khanh chạy lại chỗ tui ngồi, lấy mấy ngón tay khều khều mái tóc được vuốt keo thẳng thớm:

- Ối! Sao cứng queo thế này? Ông xài keo 502 chắc?

-502 cái mỏ bà í. Xê ra! -Cục tự ái của tui dâng lên tới tận cổ.

Nhỏ Khanh hơi chợn. Lùi lại một bước, con nhỏ lại cất giọng thảo mai:

-Hơ hơ.Mà thực ra, nếu nhìn lâu hơn một chút thì trông nó cũng giống…

- Giống cái gì?- Tui nhảy chồm lên.

- Giống… trái sầu riêng mà má tui mới mua hồi hôm á.

Trời! Thế mà gọi là iêu đương. Thế mà gọi là tỏ tình. Vò nát lá thư của nhỏ Khanh trong tay, định quăng nó vô thùng rác gần nhất thì tui chợt khựng lại. Tại sao tui lại không cho Nhỏ N biết là Khanh đang âm thầm iêu tui? Tại sao tui phải dại dột phi tang một vật báo có thể làm nổi bật giá trị đích thực của tui? Đơn giản lắm. Giờ ra chơi, tui giả bộ chạy xẹt qua chỗ Nhỏ N để mượn cuốn tập. Lá thư tò tình quý báu , tui cứ để bay phất phơ trên tay. Khi chắc mẩm là nNhỏ N vật chính đã liếc được sơ sơ nội dung lá thư,tui mới yên tâm về chỗ. Kẹp vật báu vô quyển tập mới tinh,tui mới hớt hải nhận ra lá thư tỏ tình với Nhỏ N tui viết 3 tháng trước đây hoàn toàn biến mất. Suốt 3 tiết học còn lại của buổi sáng ngày hôm đó, tui cứ ngơ ngơ ngác ngác hệt như kẻ mất hồn. Tui biết mình đang bị theo dõi.

***

Thứ 6,ngày 13. Tối, tui mở mail và thót tim khi nhận được mail từ một địa chỉ lạ hoắc: mac-arong_xinhdep. Bức mail không có nội dung, ngoại trừ tấm hình chụp khoảnh khắc tui đang mặc quần xà lỏn chơi cầu tuột. Tui điếng người. Ai mà chơi ác hiểm. Vụ này rắc rối to. Nhẹ thì tui sẽ bị… tống tiền. Nặng thì sẽ bị tung lên làm avartar của một blog vớ vẩn nào đó… Mới nghĩ tới đó, tui đã sởn hết da gà. Tắt phụt màn hình, tui ngồi thừ ra. Suy sụp!

Tiết toán. Lúc thầy vẽ biểu đồ hình sin, cost trên bảng, nhỏ Khanh ngồi kế tui bất chợt la lên khe khẽ: ” Úi giời! Nhìn giống y chang …cây cầu trượt, mày hén?” Tui chột dạ. Lấm lét nhìn sang, tui vẫn thấy gương mặt nhỏ tỉnh queo, không hề có biểu hiện châm chọc.Có lẽ là vô tình.Vả lại, dạo này tui đâm ra hay nghi ngờ tợn.

Một câu nói vu vơ có liên quan đến cầu này cầu nọ hay chỉ đơn giản là một ánh nhìn lạ lẫm cũng đủ khiến tui liệt chủ nNhỏ N của nó vào danh sách khả nghi. Mà người tui đang nghi ngờ hiện nay nhất là thằng Giun mỡ. Cái thằng đẹp trai nhất lớp, chơi bóng rổ hay nhất lớp và cũng kết Nhỏ N tơi bời. Tui nghi ngờ là có lý do chính đáng của tui.

Dạo này, tui hay thấy Giun mỡ mang máy chụp hình tới để chụp ảnh cNhỏ N dung cho mấy đứa con gái hớn hở tham gia HHT Icon. Thỉnh thoảng, Giun mỡ lại liếc nhìn về phía tui,nháy mắt kiểu” Này, tao biết hết rồi đó!”. Báo hại, mỗi lần nghe tiếng bấm “tách tách” của hắn là tui lại chợn. Có cảm giác như cái thằng đang nham nhở chụp lia chụp lịa kia và cái đứa xấu xa dám chụp lén tui ở công viên thiếu nhi hôm bữa là một.

Tui dặn mình phải thận trọng từng li. Không dám thoải mái gác cNhỏ N ngồi ngáp ruồi hay ngủ gục trong lớp nữa. Ai mà biết được. Chỉ cần thêm một tấm hình “bê bối” nữa là danh dự tui tiêu tan. Thế là tui quyết tâm vào cuộc: Phải tìm cho ra cái đứa “ném đá giấu tay”. Bằng mọi cách.

Cuối giờ học, thay vì phi thẳng về nhà, tui lại bí mật đạp xe về phía Dinh Thống Nhất. Một kế hoạch hoàn hảo để theo dõi Giun mỡ đã được vạch ra, để xem hắn đi những đâu, làmn hững gì và còn âm mưu tinh vi nào sắp được thực hiện.

***

Suốt một tuần theo dõi Giun mỡ, tui bị cảm nắng liên miên. Bực nhất là chưa tìm được chút manh mối nào. Sáng chủ nhật, theo thói quen, tui lại chạy xẹt qua công viên thiếu nhi. Lần này, tui bận đồ đàng hoàng và chỉ đứng nhìn cây cầu chứ không dám hồn nhiên chơi như dạo trước.

Chọn một ghế đá mát mẻ và kín đáo, tui liếc mắt nhìn tứ phía. Biết đâu, trong một bụi cây rậm rạp lại có cái đầu chôm chôm chín cây của thằng Giun mỡ thò ra. Một tiếng đồng hồ trôi qua. tui bắt đầu thấy chán nản. Che tay lên miệng ngáp ngắn ngáp dài, tui uể oải đứng dậy thì chợt nghe có tiếng la khe khẽ phát ra từ một khóm hoa hướng dương, ngay phía sau ghế đá.”Ui da”. Hình như là tiếng con gái. Tui nín thở, bắt đầu thấy hồi hộp và từ từ… ngồi xuống tiếp, Có cảm giác như hàng ngàn ánh mắt đang bám riết lấy tui từ phía sau. Tiếng la bỗng nhiên im bặt. Tui còn nghe rõ cả tiếng lá khô lạo xạo. Tò mò quá chừng, tui quyết định đứng lên và tiến thẳng về phía bụi hoa. Khi bụi hoa chỉ còn cách tui chừng ba bước cNhỏ N nữa, tui mém xỉu khi trông thấy chỏm đầu của một đứa con gái… tình nguyện nhô lên:

-Hề hề! Hôm nay trời nắng đẹp quá xá, mày nhở?- Nhỏ Khanh cười nham nhở.

- Là bà sao? Bà ra đây làm cái quái gì thế?- Không hiểu sao tui lại gắt tướng lên.

-Ơ hay? Vô duyên. Công viên của nhà ông chắc? Tui ra đây bứng mấy cây hoa hướng dương đem về trồng trên sân thượng đó. Có ngon thi ông đi báo bảo vệ đi.

Con nhỏ chu mỏ làm một hơi khiến tui hụt hẫng vì… tưởng bở quá đà.Lát sau, nhỏ Khanh quảy quả bỏ đi, tay còn xách theo một cây hoa hướng dương đã héo quắt. Tui cũng toan quay về thì bất chợt một dòng điện bất chợt chạy xẹt qua. Chiếc máy ảnh KTS hiệu Canon đang treo lủng lẳng trên cổ nhỏ Khanh hiện ra hệt như khiêu khích. Đi bứng cây mà mang theo máy chụp hình à? Tui gật gù và nảy ra ngay một ý định sáng suốt chỉ trong chớp mắt: bí mật bám theo nhỏ Khanh.

Cả buổi tối ngày hôm đó, tui gần như lên cơn sốt. Toàn Thân nóng râm ran còn miệng thì đắng nghét. Tui làm đơn xin nghỉ học 3 ngày. Nằm thoi thóp ở nhà hết 2 ngày, tới ngày thứ 3, mẹ kêu tui có khách. Cửa phòng tui hé mở, một cái đầu quăng tít thò vô. Nhỏ Khanh cười nham nhở:

-Sốt lâu hở? Tui mang chanh ớt tới để ông ăn cho chóng ra…mồ hôi nè.

-Dẹp! Chứ không phải bà đang định chụp lén cảnh tui nằm co ro trên giường rồi đem cống cho Nhỏ N hả?- Tui nổi khùng.

-Không. Tui đâu có dám tự tiện thế! Chẳng qua là Nhỏ N nó nhờ… Á! - Nhỏ Khanh bất chợt đưa tay che miệng lại.

Tui nằm im như phỗng. Chẳng thể hiểu nỗi chuyện gì xảy ra. Lát sau, tui thều thào:

-Không lẽ Nhỏ N lại thấy tui lố bịch đến thế sao? Mà Nhỏ N làm như thế để làm gì?

Thấy tui có vẻ suy sụp, nhỏ Khanh nháy mắt tiết lộ:

-Không phải đâu, là thế này nè…

***

Ngày thứ ba, tui khỏi bệnh. Sáng, tới lớp, khi thấy bóng dáng Nhỏ N thấp thoáng ở cNhỏ N cầu thang, tim tui như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bí mật ngọt ngào mà nhỏ Khanh mới tiết lộ đã khiến tui ngủ được có 3 tiếng đêm qua. Lát nữa mà gặp Nhỏ N, không biết tui sẽ nói thế nào nhỉ? Lại” Nhỏ N ơi, tao thích mày” hay là ” Nhỏ N ơi, té ra mày cũng thích tao chết bỏ mà…chảnh hả?”

Lúc Nhỏ N gần tới cửa lớp, tui đứng dưới sân trường, ngỏng cổ lên la lớn” Nhỏ N, sáng mai đi tập thể dục nữa không? Vẫn chỗ cây cẩu trượt màu đỏ í.”

HHT

With Me, that’s Enough!!
Posted on December 8th, 2008 at 9:06 am by xxl and tagged

Quả bóng bay theo quỹ đạo parabol siêu đẹp và biến mất sau cái tường bao cao ngất. Tôi thở phì phò, chạy hùng hục theo nó để nhặt lại. Trèo qua cái lỗ thủng ở tường, tôi nhìn thấy nó đang lăn lăn bên cạnh bàn chân của một ai đó. “Ai đó” là một cô bạn đang đứng tựa lưng vào cái cây bạch đàn thẳng đơ, lá thì lơ phơ có vài ngọn. Có lẽ cô bạn không chú ý đến chuyện có một thằng con trai vừa tò tò đi đến vì hình như đang mải chú ý đến cái gì đó ở phía xa xa. Tôi ngập ngừng tiến đến, gãi… sứt cả da đầu:

- Xin lỗi, cho mình xin quả bóng! Nó có rơi vào bạn không?

Bạn ấy quay lại ra, nhìn tôi trong nửa cái tích tắc, rồi nhanh gọn:

- Có.

“Ôi trời ơi” – Tôi sững sốt. Bị một quả bóng to đoàng với vận tốc không xoàng lao vào đầu mà bạn ấy thản nhiên như thể “lá vàng rơi trong gió” ấy. Tôi cũng tò mò không hiểu bạn ấy đang chú ý đến cái gì phía trên cao kia, nhưng không thể tìm hiểu ngay vì có thể cái bộ dạng đứng ngây như phổng cạnh một người rõ ràng không hề để tâm đến sự có mặt của mình thì quả là buồn cười. Tôi ôm quả bóng chạy đi.

Ngày hôm sau, khi đến sân, tôi vẫn thấy bạn ấy đứng đấy. Vẫn một tư thế ấy. Bạn ấy chống một chân vào thân cây, chân kia… chống xuống đất (quá hiển nhiên), xỏ tay vào túi quần và lại nhìn vào một nơi nào đó. Cái “nơi nào đó” của bạn ấy làm tôi tò mò chết đi được. Bạn ấy mặc quần ngố, giày skate, áo phông, trông giống hệt… nhân vật Audition của tôi, vì thế mà tôi thấy bạn ấy dễ thương chăng?

- Miss!!!

Thằng Trí gào vào tai tôi. Tôi giật mình , quay ra ngẩn tò te, và phải mất 5 giây mới định hình được nãy giờ mình đang đứng trên sân, tham gia một trận bóng và nhiệm vụ của tôi là một tiền đạo hẳn hoi chứ không phải là để … nhìn bạn ấy. Và cùng lúc, tôi nhận ra rằng thằng Trí là ở … đội kia. Thế là đội tôi thua điểm. Thằng Tùng quay sang cằn nhằn:

- Mày làm cái gì thế? Đang dẫn bóng tự dưng đứng phỗng ra để bọn nó lấy mất bóng. Thua rồi kìa, thấy chưa?

Tôi im thin thít. Tôi chẳng nói được gì. Không lẽ tôi nói với thằng Tùng rằng chỉ có ở vị trí sát rổ đội bạn tôi mới có thể nhìn thấy “bạn ấy” qua chỗ vỡ trống hoác của bức tường bao. Tôi lật đật chạy đi tranh bóng, lòng thầm nghĩ hay ngày mai mình sẽ xin làm … hậu vệ cho đội thằng Trí?

Từ ngày “phát hiện” ra bạn ấy, tôi cứ khác khác làm sao ấy. Tôi giấu không cho thằng Tùng biết tôi đã “khám phá” ra một nhân vật bí ẩn và khó hiểu.Tôi biện hộ rằng “chắc gì thằng Tùng đã “thẩm thấu” được rằng bạn ấy dễ thương mà nói với nó”. Tôi “tình nguyện” gia nhập đội… nhặt bóng để mỗi trận bóng lại được ngồi ì ở… đường biên ngắm bạn í ( cái này được gọi là không có tinh thần thể thao). Và thực sự là ngồi thẳng đơ im lìm hàng giờ chỉ để chiếu tướng một điểm cố định ( vì bạn ấy không hề di chuyển và cũng đang chiếu tướng một điểm cố định khác).

Đối với tôi, thì việc một đứa con gái làm cho tôi thấy khó hiểu cứ làm tôi phát sốt phát rét lên. Việc một đứa con gái ngày này qua ngày khác luôn chú tâm vào một cái gì đó, không hề để ý đến xung quanh, dù đứng lâu như thế thì… mỏi chết, dù bên cạnh luôn luôn là một mớ âm thanh hỗn độn của những trận bóng, làm tôi thấy thật kì lạ và đặc biệt.

Vẫn là cái dáng đứng như vậy thôi, vẫn khuôn mặt đó, vẫn ánh mắt đó mà sao tôi không thể ngừng nhìn vào bạn ấy. Bạn ấy không chỉ là một nhân vật “khó hiểu” mà có điều gì đó được gọi là “khâm phục” đang bay bay trong suy nghĩ của tôi chăng? Tôi cũng không biết nữa nhưng chắc chắn tôi sẽ khám phá ra điều gì đang ở điểm cuối ở ánh nhìn của bạn ấy.

Thời tiết dạo này chợt mưa, chợt nắng. Nắng đó rồi lại mưa ngay được. Mưa chưa dứt lại nắng lên, khiến mọi người xoay chóng cả mặt.

Như tôi đây này, trên đường tới sân bóng mà không biết bao nhiêu lần chưa kịp cởi áo mưa trời đã nắng tưng bừng, thế mới xảy ra cái thảm cảnh gọi là “trời không mưa mà vẫn mặc áo mưa”. Khi chúng tôi vừa mới đá được vài đường bóng, trời lại lắc rắc mưa. Cả lũ ôm đầu chạy ầm ầm vào hàng nước bên cạnh. Vừa bước chân vào quán, sực nhớ ra bạn ấy, tôi vớ lấy áo mưa, chạy ào ra mặc lũ bạn nghệt ra không hiểu có phải tôi đang “trẻ thơ hóa” muốn tắm mưa hay không.

Vừa chạy đầu óc tôi phân tích nhanh như cái laptop của tôi. Bạn ấy có ở đó không? Chắc là không đâu, vì trời đất như thế này thì làm sao bạn ấy vẫn đứng đấy được. Có lẽ tôi đang làm một việc cực kì vô nghĩa và kì cục chăng? Có thể khi tối đến nơi, thì tôi chỉ gặp cái gốc cây bạch đàn thẳng đơ với cái áo mưa trên tay cực kì vô duyên. Có thể lắm chứ… nhưng biết đâu đấy…

Bạn ấy vẫn đứng đó, những hạt mưa lun phun trên tóc như thể có tuyết rơi. Tôi dừng lại, thở mạnh, chống tay vào gối để hớp không khí, và để có thêm thời gian tính toán xem mình nên làm gì. Thế rồi thật may mắn… tôi ho ( có lẽ vì trời mưa ngấm vào người), bạn ấy quay lại, nhìn thấy tôi với ánh mắt cực kì khó hiểu. Thì tất nhiên rồi, bộ dạng của một thằng con trai thở phì phò, đứng giữa trời mưa mà tay cầm áo mưa không thèm mặc thì quả là… hâm hâm. Tôi toét miệng cười ( nụ cười có giá trị nhất mà tôi từng có), bạn ấy nhoẻn miệng cười lại với tôi.

- Ô… e hèm, tớ… thấy ấy không có áo mưa nên mang áo cho ấy mượn.

- Tớ cũng đoán thế- bạn ấy nói nhanh gọn làm tôi hơi choáng.

Bạn ấy lại cười và tôi nhận ra bạn ấy có nụ cười không phải là xinh mà … cực xinh. Bạn ấy nhìn tôi tinh nghịch:

- Trời mưa to hơn rồi kì, ấy mang áo mưa cho tớ mượn sao không đưa cho tớ mà cứ cầm ở tay thế?

Tôi ớ người ra cười như một cái máy ( vì hệ điều hành ở trung tâm não bộ của tôi bị treo rồi). Và bạn ấy nằng nặc bảo bạn ấy sẽ cầm với một điều kiện là tôi với bạn ấy sẽ … che chung. Và đó là cơn mưa thú vị nhất, cái cây bạch đàn khi tựa lưng vào dễ chịu nhất và một người nói chuyện hay nhất mà tôi từng biết. Chúng tôi nói chuyện rất vui và một lần nữa tôi lại oán than cái trời chợt mưa chợt nắng này. Trời nắng trở lại quá nhanh khiến tôi phải quay trở lại với lũ bạn, nhưng tôi đi mà như thể đang lượn lờ trên mây như superman.

Những ngày sau đó chúng tôi thường nói chuyện với nhau. Tôi hay mua nước cho bạn ấy uống, mua bánh cho bạn ấy ăn để có sức mà… ngắm cái gì mà bạn ấy ngắm. Chỉ có duy nhất lần tôi hỏi bạn ấy về cái điều bí mật đó nhưng bạn ấy chỉ cười, thế thôi và không nói gì cả. Tôi cũng không hỏi thêm nữa. Tôi không muốn bạn ấy phải làm cái mà bạn ấy không muốn.

Có một ngày, bạn ấy không đến sân vì phải… thi học kì ( tôi quên mất rằng dù bạn ấy đặc biệt đến thế nào, thì bạn ấy vẫn phải … đi học bình thường). Tôi đến, không có bạn ấy, mọi thứ thật trống trải. Trèo qua cái mảng tường thủng, đi đến bên cây bạch đàn, tôi đứng đúng chỗ mà bạn ấy hay ngắm, tôi nhìn thẳng về “điều bí mật” đó và…

Tôi lặng lẽ bỏ về, không tham gia trận đấu bóng, đầu óc ngổn ngang những suy nghĩ.

Đó là một cậu bạn trạc tuổi tôi, đang đứng bên giá vẽ trên ban công mà có lẽ vì những cái cây xà cừ mọc chi chit bên cạnh khu tập thể đó mà tôi không nhìn thấy cậu ấy sớm hơn.

Tôi không thể nói là tôi không buồn, nhưng tôi hoàn toàn không hề thất vọng. Đó là một điều tuyệt vời và bạn ấy đã cho tôi thấy tình cảm luôn làm nên những điều kì lạ. Bất chợt, tôi thấy chính tôi ở trong bạn ấy. Tôi cũng luôn “chiếu tướng một điểm cố định” và tôi không hề có ý định bỏ cuộc, giống như bạn ấy. Có lẽ ngày mai, tôi nên mang theo một cái ghế cho bạn ấy ngồi đỡ mỏi và một cái mũ cho đỡ nắng chăng?

Và tôi nhận ra rằng, trong cuộc sống luôn luôn có ( ít nhất) một người dõi theo một người bằng cả trái tim, để rồi (có thể) người đó lại dõi theo người khác với tất cả tấm lòng của họ. Nhưng điều đó có hề gì, chỉ cần bạn được yêu thương ai đó và “yêu thương vô điều kiện”, cuộc sống sẽ vô cùng ý nghĩa.

Và với tôi, thế là đủ!